Có gì mới?

Latest Post
Showing posts with label academic. Show all posts
Showing posts with label academic. Show all posts

The public agricultural extension system in China

Written By Tadien on Tuesday, February 18, 2014 | 17:26

China’s government re-established its public agricultural extension system (PAES) at the end of the 1970s. By the end of the 1980s, the system employed an extension staff of more than one million. More than 70 percent of these staff members have graduated from technical high schools or colleges.
More than 90 percent of them work at PAES stations at the county and township levels, with most agents at the township level. By the mid-1980s, China has established stations in every rural county and township, even in remote regions, and this large and inclusive system provided high quality agricultural extension services. Read the full-text document here Duong, Xuan Lam

Ngán ngẩm các journal về khuyến nông

Dạo quanh Internet tìm hiểu về CV các giáo sư, tiến sĩ trong ngành và đưa đẩy thế nào lại tìm đọc các thông tin về các bài báo họ đăng tải. Rất nhiều người phải nói là thực sự giỏi, có những người tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã có rất nhiều công trình nghiên cứu được đăng tải trên các tạp chí "uy tín".
Nói như vậy cũng đồng nghĩa với việc có khá nhiều tạp chí không uy tín. Đúng là ngày nay cái gì cũng có thật vả giả, hàng "xịn" và hàng "dỏm". Nhiều tạp chí được tạo ra mà không đăng ký với ThomsonReuters, đội ngũ Editor Board thì toàn những cái tên lạ hoắc hoặc được tạo ra để một số cá nhân "tung hứng" lẫn nhau. Đó là còn chưa kể đến việc tác giả nào muốn đăng báo phải đóng một khoản phí gọi là "handling fee" sau khi báo được chấp nhận và chuẩn bị đăng. Việc đóng phí là hoàn toàn bình thường trên các tạp chí lớn và có uy tín nhưng các tạp chí có nhiều nghi vấn này thì sao??? không có gì đảm bảo là số tiền kia sẽ được chia chác một cách không minh bạch. Suy cho cùng sẽ có người tiền mất mà tật vẫn mang thôi.
Impact factor cũng chỉ là một chỉ số dùng để tham khảo và chỉ mang tính tương đối. Ví như tạp chí hiện đang đứng Top 1 về mảng Agricultural Economics (Journal  of American Agricultural Economics) cũng chỉ có Impact Factor chưa đến 3. Điều quan trọng là paper của anh được đọc và cite bao nhiêu lần, nội dung của anh có tố hay không, đóng góp được gì cho giới học thuật..., đó mới là điều quan trọng.

Tìm kiếm trên mạng với từ khóa về khuyến nông có cho ra một số kết quả, tiêu biểu như:
1. Tạp chí Khuyến nông và Phát triển nông thôn
http://www.academicjournals.org/journal/JAERD
2. Tạp chí quốc tế về Khuyến nông và Phát triển nông thôn (có thêm chữ International nên tạm dịch như vậy)
http://internationalscholarsjournals.org/home/
3. Tạp chí quốc tế về khuyến nông (International Journal of Agricultural Extension)
http://escijournals.net/IJAE/index
http://www.ajol.info/index.php/ijard/about/contact
..
....
.........
và còn có thể có một vài tạp chí khác mà mình chưa tìm ra!

Thoạt nghe thì có vẻ rất thú vị, có lẽ bởi tôi cũng là một người rất tâm đắc với nghề nên có suy nghĩ khá tích cực và nghiêm túc về các vấn đề liên quan đến ngành nghề, học thuật và nghiên cứu có liên quan. Nhưng quả thực mọi chuyện không được như tôi mong muốn. Vào website của họ xem thông tin thì tuyệt nhiên không có bất kỳ thông tin nào về Impact hay độ Influence của các tạp chí này cả, nói chi đến IF hay ISI. Đội ngũ Editor Board thì được liệt kê một danh sách dài toàn các ông ở châu Phi, Ấn Độ, Pakistan...không có lấy nổi một ông l
Thượng vàng hạ cám
à English native speaker. Chọn đại một paper đọc thì nội dung còn không bằng cuốn tập san hay tạp chí của một trường đại học vùng ở vùng núi phía Bắc Việt Nam, phải nói là rất, rất tệ. Không thể hiểu nổi tại sao lại có những chuyện như thế này xảy ra nữa. Tung hứng nhau chăng?, làm trò hề hay đang diễn tuồng cho nhau xem chăng???. thật là nực cười.


ÔI, NGÁN NGẨM LÀM SAO...

Bonus thêm một list các Journal bị cho vào Blacklist:
http://www.academia.edu/4075420/Blacklisted_Publishers_and_their_Respective_Journals

Kỹ thuật đánh giá nhanh nông thôn có sự tham gia (PRA)

Written By Tadien on Wednesday, April 10, 2013 | 16:32


PRA- Kỹ thuật đánh giá nhanh nông thôn là một trong những cách tiếp cận mới để thay thế phương pháp lỗi thời (áp đặt) trong phát triển nông thôn. Nó được dựa trên kinh nghiệm địa phương, nơi các cộng đồng quản lý nguồn tài nguyên thiên nhiên của họ một cách có hiệu quả. PRA là phương pháp có sự tham gia đồng tình của người dân, là một thành phần căn bản trong việc xây dựng kế hoạch đề án; điều đó duy trì được các kỹ thuật địa phương cũng như duy trì các hệ thống bền vững của sinh thái, kinh tế, chính sách; và những khởi điểm phát triển bền vững thật sự đó sẽ hợp thành những cách tiếp cận mà chính các cộng đồng địa phương có thể quản lý và kiểm soát.
Ở Việt Nam, từ cuối những năm 80, ngày càng nhiều nhiều tổ chức quốc tế (như Ngân hàng thế giới [WB], UNDP, FAO, IFAD, FADO, IDRC,...), các cơ quan nghiên cứu, phát triển trong nước đã sử dụng
PRA để xây dựng và thực hiện các chương trình, đề án ở nhiều qui mô khác nhau về quản lý tài nguyên thiên nhiên, phát triển nông nghiệp và nông thôn. Tuy nhiên, việc hiểu rõ quan điểm hệ thống và vận dụng thuần thục các kỹ năng PRA là quá trình tích lũy lâu dài.Các cán bộ nghiên cứu và phát triển cần được huấn luyện kỹ lưỡng về kỹ năng, và quan trọng hơn về ý thức phục vụ người dân, vận dụng và tự rèn luyện trong thực tiễn công việc của mình.
Tài liệu này nhằm giới thiệu cho các nhà nghiên cứu sự cần thiết và phương pháp PRA. Các kỹ thuật PRA ngày nay được sử dụng nhiều như là một công cụ bổ sung cho các phương pháp nghiên cứu truyền thống, sử dụng trong các nghiên cứu thăm dò, lập kế hoạch và đánh giá các dự án cho hàng loạt các lãnh vực khác nhau như nông nghiệp, phát triển nông thôn, quản lý tài nguyên thiên nhiên, phát triển xí nghiệp và chăm sóc y tế, và.v.v. Mặc dù những thí dụ trong tài liệu này được trích dẫn từ một vài nghiên cứu ở một địa phương, PRA có thể áp dụng cho những điều kiện văn hóa, kinh tế-xã hội và các vùng sinh thái khác nhau.

Phương pháp Phát triển kỹ thuật có sự tham gia


Trong một nỗ lực nhằm mục đích giúp cho hoạt động khuyến nông có hiệu quả, Chương trình “Khuyến Nông Có Sự Tham Gia Các Tỉnh Phía Nam” (PAEX) do Tổ chức Hợp tác Phát triển và Hỗ trợ Kỹ thuật của Vương quốc Bỉ (VVOB) phối hợp với Viện Nghiên cứu Phát Triển đồng bằng sông Cửu Long, Đại học Cần Thơ đã thực hiện nhiều khoá huấn luyện cho cán bộ khuyến nông các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long về "PTD - Phương pháp Phát triển kỹ thuật có sự tham gia". 
Đây là tài liệu rất quan trọng đã được dự án “Khuyến nông đồng bằng sông Cửu Long (MDAEP) xuất bản lần thứ nhứt năm 2006. Cuốn sách nầy sử dụng cho các khóa huấn luyện, nó là cơ sở lý luận và lý thuyết cơ bản của cách tiếp cận khuyến nông có sự tham gia, và được tổng hợp từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau. Vì vậy,  PAEX cho tái bản lần 2 cuốn sách "PTD - Phương pháp Phát triển kỹ thuật có sự tham gia" để đáp ứng nhu cầu của đọc giả, làm tài liệu sử dụng cho đào tạo, huấn luyện và tham khảo.
Nội dung của cuốn sách này bao gồm các thông tin về các đặc điểm tổng quát của PTD, các kỹ năng và thái độ, các công cụ và phương pháp tiếp cận trong tiến trình PTD - trong đó nông dân là trọng tâm trong tiến trình khuyến nông có sự tham gia. Tài liệu này được viết một cách cô đọng, đơn giản, trình bày có hệ thống và có nhiều ví dụ minh họa, có thể giúp bạn đọc thuận tiện trong tham khảo và áp dụng.

Quản lý Câu lạc bộ khuyến nông có sự tham gia


Một trong những trọng tâm của Chương trình khuyến nông có sự tham gia (PAEX) là hỗ trợ phát triển bền vững các Câu lạc bộ khuyến nông đã thành lập trước và trong thời gian thực hiện Chương trình.
Tài liệu tập trung vào ba (03) nội dung chính:
  • Những hoạt động chính của một câu lạc bộ nông dân/khuyến nông
  • Những kỹ năng cần có của người chủ nhiệm Câu lạc bộ
  • Biểu mẫu tham khảo sử dụng trong Câu lạc bộ nông dân/khuyến nông
Tài liệu được xây dựng và tổng hợp trên cơ sở kinh nghiệm từ những dự án, tổ chức đi trước và theo kinh nghiệm thực tế của giảng viên, các cán bộ dự án và cán bộ các cơ quan đối tác là Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Trung tâm Khuyến nông – Khuyến ngư và Trạm Khuyến nông ở 5 tỉnh tham gia Chương trình PAEX.


Hy vọng cuốn tài liệu này sẽ giúp cho Ban chủ nhiệm Câu lạc bộ khuyến nông biết được cách tổ chức, quản lý Câu lạc bộ một cách hợp lý và có hệ thống, nhất là các Câu lạc bộ có số thành viên  đông (trên 15 người), có các hoạt động đa dạng.
Ngoài ra, các cán bộ khuyến nông/khuyến nông viên cơ sở cũng có thể vận dụng những nội dung cụ thể vào công việc của mình, cũng như trong việc hỗ trợ Câu lạc bộ trong các hoạt động khuyến nông.

Khuyến nông có Sự tham gia


Vì nhiều lý do khác nhau, khuyến nông ở Việt Nam chủ yếu là từ trung ương xuống địa phương. Thông thường các chủ đề chưa đáp ứng ngay được các nhu cầu cấp thiết của người dân, hoặc chưa thích hợp với các điều kiện làm việc và nguồn lực của nhà nông. Chương trình muốn góp phần xây dựng một hệ thống khuyến nông dựa nhiều hơn vào nhu cầu của nông dân, đúng theo các chính sách khuyến nông (Nghị định 56, nghị định 02/2010/ND-CP, thông tư 60 của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn).
Rất nhiều nhà quan sát và các bên tham gia chương trình đều nhất trí rằng các kĩ năng về kỹ thuật khuyến nông hiện tại là khá tốt. Tuy nhiên, các kỹ năng về phương pháp cần được cải thiện.
Ý tưởng chính của chương trình này là củng cố các kỹ năng về phương pháp để có thể giúp tạo nên một hệ thống khuyến nông hiệu quả hơn. Vì vậy, mục tiêu chính của chương trình là nâng cao năng lực cho các cán bộ khuyến nông và các Câu lạc bộ nông dân. Để thực hiện được mục tiêu này một cách bền vững, một mặt chương trình sẽ xây dựng tài liệu và một hệ thống cho đào tạo liên tục và mặt khác vận động thể chế hóa các nguyên lý khuyến nông có sự tham gia ở hệ thống khuyến nông tỉnh (ở cấp quản lý của Trung tâm khuyến nông-TTKN và Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn- Sở NNPTNN).
Trong giai đoạn 1(2008-2010), mỗi tỉnh thành lập một nhóm giảng viên và được Viện Nghiên cứu và phát triển Đồng bằng sông Cửu Long (MDI) và Viện Khoa học nông nghiệp miền Nam (IAS) đào tạo. Cuối năm 2010, các giảng viên này bắt đầu đào tạo lại cho các cán bộ khuyến nông tỉnh và chủ nhiệm các Câu lạc bộ nông dân. Các tập huấn ở tại tỉnh được giám sát đồng thời nhận được nguồn kinh phí hỗ trợ nhỏ và các tài liệu tập huấn sẽ được hoàn thiện.

Để lồng ghép phương pháp có sự tham gia vào hệ thống khuyến nông, sự hỗ trợ của cấp quản lý (Sở NNPTNT và TTKN) rõ ràng là rất cần thiết để ủng hộ và sử dụng phương pháp này trong hệ thống khuyến nông. Sở NNPTNT- là đơn vị cấp ngân sách cho TTKN, cần hỗ trợ việc ứng dụng các phương pháp có sự tham gia và sẽ tham gia nhiều hơn vào chương trình, quá trình này đã bắt đầu từ năm 2010 và sẽ được tiếp tục đẩy mạnh. Chương trình mong muốn nâng cao năng lực cho cấp quản lý của các TTKN thông qua tổ chức các cuộc họp thường kì, các hội thảo và các chuyến thăm quan học tập trong tỉnh, và thông qua phát triển các tài liệu phù hợp với địa phương và qua các lớp tập huấn ngắn.
Tính bền vững thường sẽ thể hiện qua một kế hoạch chung đưa các phương pháp này vào hoạt động của đối tác mặc dù mỗi tỉnh có cách nhìn nhận riêng về khuyến nông: nhu cầu, tài nguyên, các khả năng, tầm nhìn... 

Khuyến nông được đề cập đến như trách nhiệm của tất cả các thành phần trong xã hội. Do đó, bức tranh về khuyến nông rất đa dạng và các tổ chức đoàn thể như Hội nông dân và Hội Phụ nữ năng nổ đưa khuyến nông vào các hoạt động của mình, bởi vì một trong các nhiệm vụ chính của họ là giúp đỡ các thành viên tăng thu nhập và giảm nghèo. Các tổ chức đoàn thể là đối tác ở kết quả trung gian 2 của chương trình. Trong giai đoạn 2, chúng tôi có các hoạt động cho cấp quản lý của các tổ chức đoàn thể mặc dù trên thực tế sự tham gia vào khuyến nông của họ là hạn chế nhưng họ có vai trò thúc đẩy ứng dụng các phương pháp này.

Approach and procedure of Farmer Field School methodology

Written By Tadien on Tuesday, April 9, 2013 | 10:46

The FFS approach was developed by an FAO project in South East Asia as a way for small-scale rice farmers to investigate, and learn, for themselves the skills required for, and benefits to be obtained from, adopting on practices in their paddy fields. The term “Farmers’ Field School” comes from the Indonesian Sekolah Lampangan meaning simply “field school”. The first Field Schools were established in 1989 in Central Java during the pilot phase of the FAO-assisted National IPM Programme. This Programme was prompted by the devastating insecticide-induced outbreaks of brown plant hoppers (Nilaparvata lugens) that are estimated to have in 1986 destroyed 20,000 hectares of rice in Java alone. The Government of Indonesia’s response was to launch an emergency training project aimed at providing 120,000 farmers with field training in IPM, focused mainly on recording on reducing the application of the pesticides that were destroying the natural insect predators of the brown plant hopper. The technicalities of rice IPM were refined in 1986 and 1987 and a core curriculum for, training farmers was developed in 1988 when the National IPM Programme was launched. It was based not on instructing farmers what to do but on empowering them through education to handle there own on-farm decisions, using experiential learning techniques developed for non-formal adult education purposes. Since then, the approach has been replicated in a variety of settings beyond IPM. The FARM Programme (FAO/UNDP), for example, has sought to adapt the FFS approach to tackle problems related to integrated Soil Fertility Management in the Philippines, Vietnam and China. The themes studied by farmers’ groups include soil mapping of village lands, physical and chemical analysis soils, fertilizer application and the influence of cropping practices on fertility. With the knowledge thus gained, farmers can more easily recognize differences in soils and take better informed decisions on the use of organic and inorganic fertilizers, alternative tillage systems and cropping practices so as to improve the conservation and management of soil productivity. Subsequently the FFS approach has been extended to several countries in Africa and Latin American. At the same time there has been a shift from IPM for rice based systems towards other annual crops, vegetables etc and the curriculum has been enriched with other crop management aspects. Full Document

Definitions of Agricultural Extension

Written By Tadien on Monday, April 8, 2013 | 21:59

The term Extension The use of the word "extension" derives from an educational development in England during the second half of the nineteenth century. Around 1850, discussions began in the two ancient universities of Oxford and Cambridge about how they could serve the educational needs, near to their homes, of the rapidly growing populations in the industrial, urban area. It was not until 1867 that a first practical attempt was made in what was designated "university extension," but the activity developed quickly to become a well-established movement before the end of the century. Initially, most of the lectures given were on literary and social topics, but by the 1890s agricultural subjects were being covered by peripatetic lecturers in rural areas (Jones, 1994). The growth and success of this work in Britain influenced the initiation of similar activity elsewhere, especially in the United States. There, in many states, comparable out-of-college lectures were becoming established by the 1890s (True, 1900, 1928). During the first two decades of this century, the extramural work of the land-grant colleges, concerned with serving the needs of farm families, was to expand dramatically and become formally organized; but the use of the term "extension" continued and has persisted as the designation for the work. The overt use of the notion of "extending" relevant and useful information to the adult population at large, however, predates the university extension movement. Earlier in the nineteenth century, a British politician, Lord Henry Brougham, an influential advocate of formal eduction for the poor and of mass adult education, founded the Society for the Diffusion of Useful Knowledge in 1826. Its objective was "imparting useful information to all classes of the community, particularly to such as are unable to avail themselves of experienced teachers, or may prefer learning by themselves." The society sought to do this largely through producing low-priced publications and establishing local committees throughout the country "for extending the object of the Society" (Society for the Diffusion of Useful Knowledge 1827). During its twenty years' existence, agricultural topics were well covered in the society's publications. Similar, albeit short-lived, societies were also established before 1840 in several other European countries, India, China, Malaysia, and the United States (in Virginia) (Grobel, 1933; Smith, 1972). Extension can be defined as follows: An education that brings about improvement in a systematic way, through carefully planned and organized programmes (Fenley and Williams, 1964).As a kind of work to teach rural people how to raise their standard of living, but with the minimum of assistance from government, and bytheir own efforts, using their own resources (Saville, 1965). It is an out of school system of education in which adult and young people learn by doing. (Kelsey and Hearne, 1966). An informal out-of-school system of education designed to help rural people to satisfy their needs, interests and desires. It is a system ofmeducation which involves adult learners (Obibuaku, 1983). As a comprehensive programme of services deliberately put in place for expanding, strengthening and empowering the capacity of the present and prospective farmers, farm families and other rural economic operators (Adedoyin, 2004). Extension is concerned with three basic tasks: 1. The dissemination of useful and practical information relating to agriculture and home economics; 2. The practical application of such knowledge to farm and home situations. These are carried out in an informal atmosphere, with adults as main clientele and 3. Helping people to use the information in order to help themselves. In agriculture, the scope of extension is very broad. It is not a mere matter of giving the farmer actual knowledge from new research and technology, to help him raise his efficiency. It is this, of course, but it is more. It hopes to change his view of life, to persuade him and his family that they may reach and enjoy a higher and richer existence (Williams,1978). Extension work is considered as an aspect of adult education which differs from formal or classroom education in that it prepares its clientele to tackle the problems of today and helps them to live here and now. Formal education on the other hand, prepares its students for life after school years. The essence of extension work is that as an educational process it involves the following: (a) Working with rural people along the lines of their immediate and felt needs and interests which frequently involves making a living, enhancing their level of living and improving their physical surrounding (b) Conducting worthwhile and acceptable activities in the spirit of cooperation and mutual respect between the extension worker and the rural people. (c) Utilizing support activities to bring extension work and extension staff up-to-date through use of subject-matter specialists, resource persons, in- service training, conferences and the like (d) Utilizing certain teaching and communication techniques in attaining the educational objectives of extension.Extension education is therefore an educational process directed to bring about change in people. It is a dynamic process which brings about changes in what people know, changes in how they react to situations and changes in what they can do with their hands. The extension worker must therefore do all in his power to build up mutual trust between himself and the farmer by: (i) Demonstrating competence in needed practices or skills (ii) Conducting successful result demonstrations (iii) Showing genuine interest in the farmer and his family (iv) Doing what he promises and only promising what he can do, and (v) Having a social philosophy of extension which establishes a healthy relationship between the extension worker and the people.
 
Support : Copyright © 2011-2014. Agri-Extension Vietnam - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger